Ngày xửa ngày xưa, ở vương quốc nọ có một vòng tròn. Nó rất tự hào về thân hình tròn trịa của mình. Nhưng một sáng nọ thức dậy, nó bỗng thấy mình mất hết một góc. Vòng tròn buồn bực lăn đi tìm phần bị mất.
Vì khiếm khuyết như thế nên nó lăn đi hết sức chậm chạp. Trong khi lăn đi như vậy vòng tròn khen ngợi những cây hoa dại đang khoe sắc thắm bên đường. Nó chuyện trò vui vẻ cùng những chim muông. Nó thưởng thức những tia nắng ban mai ấm áp.
Trên đường tìm kiếm, vòng tròn tìm được rất nhiều mảnh vỡ nhưng chẳng mảnh nào vừa khớp. Nó tiếp tục cuộc hành trình tìm kiếm của mình. Cuối cùng nó cũng tìm được một mảnh vừa khít với mình. Nó gắn mảnh vỡ vào và bắt đầu lăn đi như một vòng tròn hoàn hảo trước kia.
Vì lăn quá nhanh nên vòng tròn không nhận ra được vẻ đẹp của vạn vật xung quanh nó. Nó không còn nhìn nhận được những điều thú vị đang diễn ra quanh nó nữa. Không hài lòng như thế, vòng tròn dừng lại, đặt mảnh vỡ trở lại bên đường và chầm chậm lăn đi.
Con người chúng ta thường rất kỳ lạ. Khi mất mát một cái gì đó chúng ta mới nhận ra mình hoàn hảo. Hãy biết chấp nhận những khiếm khuyết của bản thân, xem chúng là một phần không thể thiếu của con người.
Khi chúng ta có đủ rộng lượng để chia sẻ hạnh phúc cùng người khác, đủ dũng cảm để tha thứ, đủ tình cảm để yêu thương... thì khi ấy chúng ta đạt được sự hoàn hảo mà những người khác không có được.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét